.post img { max-width:840px; min-width:200px; padding : 10px; clear: both; }

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Thức đến sáng và mơ - Phạm Thị Ngọc Liên

"...
Đôi khi em vẫn thấy nỗi cô đơn bò dài trong trái tim 
ngay cả lúc áp mặt vào ngực anh nghe những lời dịu ngọt 
đôi khi em bỗng tiếc những chuỗi ngày cách xa 
nhớ nhau mà không thể gặp 
khắc khoải sao là hạnh phúc 
đau đớn sao là hạnh phúc 
và cũng ngọt ngào sao hạnh phúc 
mỗi lần ngủ mơ...

(Đêm của những giọt sương)


"Nơi bóng đêm bắt đầu bằng ngôi sao sa 
anh hôn em vì cơn say thúc giục 
niềm kiêu hãnh mòn lụi 
đã biến em thành người đàn bà chết đuối 

Đằng sau tiếng kêu rít của  số phận 
mặt trăng một lần nữa mù lòa 
một lần nữa  nhỏ nhoi bất lực 
khi em ghì xiết vai anh 
lung linh cảm xúc 

Viễn vông một sự kiếm tìm 
anh lẽ nào lại trách cơn say đã cho em hạnh phúc người đàn bà đi qua những quán rượu 
tìm lại gương mặt tình nhân 
tìm lại một quá khứ nhân từ 
dày dặn và rỗng tuếch 
dỗ dành mộng mị trong đêm 

Bởi đường chân trời mãi màu xanh thẳm 
đôi khi em chấp nhận làm một người chết đuối 
bồng bềnh trong đại duơng..."

(Hành trình)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét