
Mình ạ
Hãy về đúng giờ cơm cùng em có được không?
Hãy cười với đứa con thơ đang bi bô tập nói
Em cũng là con người thôi. Chân em biết mỏi
Tay em biết run và môi biết lạnh sầu
Hãy về đúng giờ cơm cùng em có được không?
Hãy cười với đứa con thơ đang bi bô tập nói
Em cũng là con người thôi. Chân em biết mỏi
Tay em biết run và môi biết lạnh sầu
Mình ạ
Em cũng như anh , cũng có mối tình đầu
Cũng từng rửa mặt trên dòng sông nước mắt
Cũng từng đi ra thảo nguyên và buông mình xuống đất
Nhắm mắt mơ về hạnh phúc xa xôi
Em cũng như anh , cũng có mối tình đầu
Cũng từng rửa mặt trên dòng sông nước mắt
Cũng từng đi ra thảo nguyên và buông mình xuống đất
Nhắm mắt mơ về hạnh phúc xa xôi
Nhưng chúng ta. Có lẽ số đã định rồi
Em phải là người ở bên anh bây giờ và mãi mãi
Em thực lòng muốn sống hơn chỉ là tồn tại
Nên chúng mình có thể bắt đầu không?
Em phải là người ở bên anh bây giờ và mãi mãi
Em thực lòng muốn sống hơn chỉ là tồn tại
Nên chúng mình có thể bắt đầu không?
(Phạm Thị Ngọc Thanh)

“Khi mình đi qua nhau
Trời có mưa đâu mà hoàng hôn chợt vỡ
Giàn thiên lý nhà ai vàng lên điều dang dở
Mây trắng bay một ngày tan tác sang đông...
Trời có mưa đâu mà hoàng hôn chợt vỡ
Giàn thiên lý nhà ai vàng lên điều dang dở
Mây trắng bay một ngày tan tác sang đông...
Gió nói với tôi rằng : tôi đã đánh mất một người đàn ông
Có trái tim yêu tôi chân thành và tha thiết
Tôi trả họ lại cho một người đàn bà mà họ không hề biết
Vì thương quả tim đau của kẻ khác hơn mình
Có trái tim yêu tôi chân thành và tha thiết
Tôi trả họ lại cho một người đàn bà mà họ không hề biết
Vì thương quả tim đau của kẻ khác hơn mình
Và chúng tôi ném nhau về hai phía thất tình
Khoảng giữa là mùa đông. Mùa đông đang vỡ
Có tiếng vĩ cầm đau. Bật lên lời thương nhớ
Có tiếng bước chân quen bên ngoài song cửa...
Khoảng giữa là mùa đông. Mùa đông đang vỡ
Có tiếng vĩ cầm đau. Bật lên lời thương nhớ
Có tiếng bước chân quen bên ngoài song cửa...
Gần mà xa. Xa mãi mãi xa..."
(Trích Khi mình đi qua nhau-Phạm Thị Ngọc Thanh)
Cuộc đời đôi khi chỉ ước
Mình là vai chính của nhau
Đi hết phim trường hy vọng
Vẫn không phai vị, phai màu.
Mình là vai chính của nhau
Đi hết phim trường hy vọng
Vẫn không phai vị, phai màu.
Cuộc đời đôi khi vẫn có
Những người không hẹn mà quen
Những người không mong mà gặp
Và ta vẫn cứ đi tìm...
Những người không hẹn mà quen
Những người không mong mà gặp
Và ta vẫn cứ đi tìm...
Phạm Thị Ngọc Thanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét